Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

NHỮNG BÀI THƠ TẦNG VỈA,KỶ NIỆM CHÂN CHẤT, ĐÔN HẬU

                    Nhân đọc tập thơ "Kỷ niệm một thời" của nhà thơ Lê Hùng do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành quý I/.2010 . Là người công tác trong ngành địa chất, trải qua nhiều công việc từ kỹ thuật viên đến thầy giáo, làm công tác Công đoàn, Đảng. Thơ tác giả đầy ắp những kỷ niệm, kỷ niệm như vỉa quặng quý được sàng lọc qua thời gian, đến nay ta được đón đọc những vần thơ kim cương đầy chất nhân văn cho ta hướng tới cái dẹp chân - thiện -mỹ.
                   Những kỷ  niệm được tôi luyện trong bể đời bẩy mươi năm buồn vui, hờn giận, cho ta những viên ngọc quý, cho ta những câu thơ đẹp, câu thơ ấn tượng trong trí nhớ.
                   Tự bạch về mình sau một chặng đường công tác, nhà thơ tự nhận thấy vui vì mình đã hiến dâng sức lực, trí tuệ cho đời, chữ Đức, chữ Tâm ngời sáng :
                                           Chẳng thẹn hiến dâng thời tuổi trẻ
                                           Chân thành nguyện giữ mãi Đức- Tâm
                    Bốn mươi tuổi Đảng là bốn mươi bông hoa ngạt ngào hương sắc, niềm vui nhân lên gấp triệu lần, niềm vui ấy có trời đất, tình yêu chứng giám, thật cao quý thiêng liêng:
                                           Mỗi bông hoa  đánh dấu mỗi năm
                                           Con số ấy nhân niềm vui rạo rực
                                            Trái tim đỏ sáng lên nguồn đánh thức
                                            Và bên mình anh luôn có được em.
                                                            ( Những bông hoa em tặng)
                     Nhà thơ sinh ra và lớn lên trong một gia đình có cha là thầy giáo, từ bé được học hành tử tế, được cha mẹ chăm nom rèn rũa về đức độ.Cha mất đi, nỗi đau như mất một vũ trụ, nỗi buồn nhiều như gió mây, nỗi đau như nghìn kim đâm vào ruột, thương cha nước mưa trời không sánh nổi:
                                           Ba lần trời đất tuôn mưa
                                       Không bằng lệ ướt ngập bờ mi con
                                                      ( Cha đã đi rồi)
                     Cha mất đi, mẹ già dã chín mươi tuổi vẫn là chỗ dựa cho các con, che chở cho các con, là niềm vui của con cháu :
                                             Mẹ già đã ngoại chín mươi
                                         Vẫn là nguồn cội cây đời cho con
                                                                  ( Kỷ niệm về mẹ)
                      Hai em trai đi bộ đội, hy sinh trên chiến trường, khi chưa tìm được mộ chí, anh viết những câu thơ đầy cảm động, nghẹn ngào, đọc lên mà rớm lệ:
                                               Những người thân không ai quên em
                                               Mỗi kỳ giỗ mọi người về tưởng niệm
                                               Nhìn đàn cháu bi bô nhảy lượn
                                               Lại thương em chưa làm bố một lần
                                                                               ( Lặng lẽ)
                        Hay anh cám ơn những vong linh liệt sỹ, cám ơn người dân đã giúp tìm thấy mộ em :
                                                Cám ơn những liệt sỹ Trường Sơn-Thành Cổ
                                                 Đã dẫn đường hướng tới tâm linh
                                                 Người Quảng Trị thân ái nhiệt tình
                                                  Đùm bọc, tiếp cho tôi thêm sức mạnh
                                                                          ( Tìm thấy em)
                       Về quê nội anh thấy bao kỉ niệm, nhớ đêm trăng đẹp, bóng đa, sân chùa, nhớ đêm hát chèo, nhớ ao làng đùa nghịch, mái đình làng :
                                                  Mái đình cong vút gươm thề
                                                  Hàng cau lay động mơ về cõi xưa                                                 
Câu thơ vừa hay vừa đẹp, lại chứa đầy ơn huệ.
                           Hay:                 Maí nhà tranh cọ liêu xiêu
                                                   Mẹ già giữ lưả khói chiều xanh lam
                                                                            ( Tiếng quê)
Câu thơ thật đầm ấm, nói lên được cái vĩ đại của người mẹ già trong cái bình thường của cuộc sống hàng ngày.
                       Nói về mối tình thầm kín ở quê tác giả viết:
                                                    Một đời chưa ngỏ hẹn hò
                                                Ví xoan còn vẳng bên bờ ruộng sâu
                                                                    ( Nhớ về quê mẹ)
Câu thơ mộc mạc mà ngân nga.
                       Nói về tuổi thơ biết bao trò đùa nghịch nậơm, chơi trò cưới xin, gặp                                                                                                                  lại kỉ niệm xưa , lòng tác giả vẫn xao xuyến, bối rối :
                                                   Để nay gặp lại ngỡ ngàng
                                                Thẹn thùng nhớ lễ tơ hồng năm nao
                                                                          ( Kỉ niệm tuổi thơ)
Đêm hành quân, có ánh trăng cùng đi, tay chạm tay, giấu sự lạ lùng vào nụ cười kín đáo, duyên mà lạc quan yêu đời, yêu nghề:
                                                  Chạm tay nhau khe khẽ cười
                                                Trăng khuya lẽo đẽo theo người hành quân
                                                                          ( Đêm hành quân)
Xa nhà đi tìm tài nguyên quý, sờ tay vuốt ve hòn đá, như vuốt ve một mối tình quê, trong lòng rung lên nỗi nhớ quê hương, gia đình, bạn bè :
                                                   Tay anh ve vuốt hòn đá lạnh
                                                    Bỗng chợt rung lên nỗi nhớ nhà
                                                                                 ( Đá lạnh)
Nghe tiếng sương đêm rơi, tiếng chim khắc khoải là hình bóng quê hương lại hiện lên trong giấc ngủ :
                                                     Sương đêm đập lá lùng bùng
                                               Tiếng chim khắc khoải ngập ngừng gần xa
                                                     Chập chờn hình ảnh quê nhà
                                               Khóm tre, giếng nước,cây đa mái đình
                                                                          ( Đêm ngủ rừng)
Lên thăm K9-Đá Chông , một di tích lịch sử thiêng liêng, nơi Bác làm việc và yên nghỉ, tác giả bồi hồi xúc động, viết lên những câu thơ hồn cốt, cảnh tình lồng vào nhau, lặng yên lắng nghe từng bước chân Bác lên những hòn sỏi còn lưu giữ lại.Trước nhà còn tiểu cảnh, hòn non bộ, Bác thường ngắm còn đó. Chú rùa còn ngơ ngác khi không còn thấy Bác, ba ngọn Đá Chông nhọn hoắt như ba lưỡi gươm thề, ngày ngày vẫn được thiên nhiên mài dũa như thể hiện quyết tâm giữ gìn chân lý" Không có gì quý hơn Độc lập-Tự do" .Lời Bác dạy đã thành trùng điệp như dãy Trường Sơn :
                                                     Sỏi êm dấu  gót Bác qua
                                                 Hòn non Tản vẫn chú rùa ngẩn ngơ
                                                     Đá Chông mài gió bốn mùa
                                                  Nhà sàn in bóng trăng lùa gợi thơ
                                                                            ( Thăm K9-đá Chông)
Bác về cõi vĩnh hằng hoà vào sắc xanh của núi Ba Vì, hoà vào thơ ca của dân tộc. Chúng ta nhìn vào trời xanh, nhìn ra biển cả, nhìn núi nhìn sông, nhìn đất là ta gặp Bác, đọc thơ Bác. Thăm K9-Đá Chông là một bài thơ đáng nhớ, đáng ghi nhận những câu thơ hay.
                      Càng đi sâu vào " Kỷ niệm một thời" ta bắt gặp những kỷ niêm của ta trong đó, kỷ niệm tuổi thơ, tình thầy trò, cảm nhận cái đẹp con người, thiên nhiên, đất nước, lịch sử văn hoá, gương những người anh hùng. Tình cảm của những người lao động, đặc biệt là những người công nhân mỏ "Khai lửa hồng trong đất" hay "Ngọn lửa xanh  sáng từ lớp quặng"
Đọc "Kỷ niệm một thời" cho ta hưởng một bữa tiệc về hoài niệm.Trong tầng vỉa thơ, bắt gặp những câu thơ như viên ngọc quý  trong lớp đất đá, bắt gặp hương của rừng, của núi, đậm chất men say của tình , của thơ :
                                                        Em từ xóm núi về đây
                                               Hương rừng ngọt dậm men say ùa về
                                                                      ( Hương rừng)
                                                       Hà Nội ngày 1 tháng 5 năm 2012
                                                                         Việt Hồng
"

                      


.
            
                                     
  

Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

CÀ PHÊ TÂY NGUYÊN

Những giọt cà phê đen
Ngập ngừng rơi
Nồng đậm mùi thơm
Khêu gợi-khát thèm
         Bao mùa mưa mùa nắng
          Gió Lào lùa nóng rang
         Mồ hôi vỡ trong hạt
         Ngỡ ngàng chờ đêm trăng
Xa quê bao mùa Xuân
Đầm trong bụi cát trắng
Đêm trâu bò nồng nặc
Đói rét-xa người thân
         Nay cà phê thành giọt
         Môi cười ngập hương thơm
         Tây Nguyên gọi tha thiết
          Nơi này thành quê hương
                         13/3/2007.

ĐÊM CỐ ĐÔ

Đã bao lần đi qua
Hôm nay đây trở lại
Đất cố đô mời gọi
Người Ninh Bình thiết tha
          Tâm giao trong tình thơ
          Cảnh đời "ôm"thế sự
          Thương em sớm goá bụa
          Giữa tuổi tràn dâng hoa
Món đặc sản cơm quê
Rau lang chấm mắm cáy
Rượu ngâm chim đồng nội
Làm say khách đi về
          Nhà nghỉ mới đơn sơ
          Một mình trong tĩnh lặng
         Một đêm dài mất ngủ
          Thao thức giữa cơn mơ
Một đêm nơi cố đô
Biết bao điều thương nhớ
Tình người và tình đất
Lắng đọng mãi trong ta.
                 2/12/2012   

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012

Huỳnh uy Dũng-" cuộc đời mang nặng chữ Tâm"

                             
              Trọng dịp đầu năm 2010, Câu lạc bộ Thơ Việt Nam tổ chức giới thiệu tác phẩm thơ "Thăng Long  - ngàn năm văn hiến" của tác giả Huỳnh Uy Dũng, cử tọa rất đồng tình với nhà thơ Bùi đăng Sinh, khi kết lại bài giới thiệu tác phẩm trên đã đề nghị ghi vào kỷ lục Ghinét vì bề dày của những bài thơ của Huỳnh Uy Dũng viết về Thăng Long Hà Nội nhân kỷ niệm 1.000 năm tuổi.
              Tuy vậy, ít ai biết rằng tác giả Huỳnh Uy Dũng không chỉ là một nhà thơ với hàng chục tác phẩm và hàng ngàn câu thơ. Điều đặc biệt hợn, anh là một trong những đại gia giàu có nhất Việt Nam nhưng lại xuất thân lập nghiệp từ một công việc hết sức bình thường : đun lò vôi!

Gửi chiến sỹ Trường Sa







Tổ quốc giao anh giữ biên cương
Vượt bao gian khổ vẫn kiên cường
Hiến dâng tuổi trẻ  bầu máu nóng
Thắm lòng chung thủy với hậu phương

Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

Chúc mừng đại thọ

Chúc mừng cụ bà Nguyễn thị Tý
xã Xuân Đỉnh,Từ Liêm,Hà Nội nhân dịp tròn 100 tuổi

Tuổi hạc bách niên thật hiếm người
Trời ban phát lộc hưởng niềm vui
Hai vai gánh vác lo trăm mối
Hết sức chung lòng chẳng phút  nguôi
Tông tổ vững bền trồng góc đức
Cháu con phát triển tỏa cành tươi
Thành tâm kính chúc thêm trường thọ
Gương sáng trăm năm tặng cuộc đời

                * Họa thơ Trọng Nhã.




Đêm Thuận Vy

Bên sông Thái Bình

Đêm nay nằm ở Thuận Vy*
Tiếng con bìm bịp thầm thì trong đêm
Gà mẹ cúc cục ru con
Ồm oàm ếch ộp gọi đàn chờ mưa
Vườn cây xào xạc trăng thưa
Hương tình thơm tỏa hồn thơ đậm đà
Một đêm quê-mãi mong chờ
Về đây gợi nhớ quê nhà thân quen

           * Xã Bách Thuận,Vũ Thư,Thái Bình

Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012

Em đã trở về

Ảnh minh họa

 Năm em lên đường nhập ngũ
Anh dở dang trên địa chất lộ trình
Không trở về tiễn đưa bịn rịn
Ta xa nhau với lời dặn đinh ninh


Gửi nỗi nhớ vào mỗi cánh thư
Trao tâm sự theo từng năm tháng
Em ngã  xuống trên Tây Nguyên đá lạnh
Khi đoàn quân đang chiến dịch vào mùa

38 năm rồi em xa quê hương
Vẫn còn đó anh đi tìm anh Dũng
Anh vẫn nhớ đinh ninh lời cha dặn
Tìm hai em và đưa các em về


Hôm nay đây giữa đồng đội bạn bè
Em yên nghỉ trên nghĩa trang thành phố
Khuôn hình em chỉ còn là nỗi nhớ
Hồn linh thiêng sống mãi với sông quê

Lời ước hẹn bao năm nay trọn vẹn
Mẹ già ta chắc đã được yên lòng
Dũng-Cường ơi ! Hai em còn sống mãi
Và tự hào dâng hiến tuổi thanh xuân!
                                 17-11-2011

Tháng bảy này

Ảnh internet


Tháng bảy rồi, em có nhớ không?
Là thời gian Ngưu Lang tìm Chức Nữ
Bước chân mùa thu đi  về vội vã
Cơn mưa cuối mùa làm dịu nỗi nhớ nhung


Tháng bảy này Chức Nữ gặp Ngưu Lang
Riêng các anh vẫn còn trên hải đảo
Biển của ta đang sục sôi sóng dữ
Tổ quốc cần - công việc vẫn dở dang


Tháng bảy này ta lại lỡ gặp nhau
Đọng trong lòng với biết bao nỗi nhớ
Anh biết rằng tình yêu là muôn thủa
Khi yên bình, hạnh phúc mãi bên nhau.
 Tháng 9 - 2011

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

Album ảnh nhà thơ Lê Hùng

Nhà thơ Lê Hùng thạm dự Lễ Ra mắt Chi nhánh thơ Vĩnh Tường


Nhà thơ Lê Hùng tham dự lễ ra mắt CLB Thơ Việt Nam tỉnh Quảng Ninh

Bài thơ về nước

Ảnh minh họa

Nước là một tố nguyên thành vũ trụ
Nguồn sữa thầm nuôi sống cỏ cây
Nước chứ đựng trong lòng bao của quý
Nào mỏ dầu, khoáng sản cá bầy
Nước quyét sạch rác bùn trên đất

Về thăm đất mỏ

Ảnh internet


Ngày xuân trở về thăm đất mỏ
Nơi thăm dò tìm kiếm một thời
Đời địa chất nay đây, mai đó
In dấu nơi này vết lộ cuộc đời

Đá lạnh

Bãi đá cổ (Ảnh Internet)



Sương sớm long lanh từng cánh lá
Chim rừng ríu rít hót vang xa
Tay anh ve vuốt hòn đá lạnh
Bất chợt rung lên nỗi nhớ nhà.
Lào Cai-1958

Đêm ngủ rừng

Ảnh minh họa


Đêm nay nằm lán trong rừng
Khuya về ngáy rộn, cựa mình rung rung
Sương đêm đập lá lung bùng
Tiếng chim khắc khoải, ngập ngừng gần xa
Chập chờn hình ảnh quê nhà
Khóm tre, giếng nước, cây đa,mái đình

Đêm Khe Cao

Ảnh minh họa
Đêm nay nằm ở Khe Cao*
Vẳng nghe tiếng hú bên đèo Khe Hoa*
Chim thương thức với trăng khuya
Rào rào nước suối đập bờ đá xanh
Bâng khuâng lại nhớ quê mình

Về quê nội

Ảnh: internet

Tôi về quê nội sớm nay
Rưng rưng ấm mãi vòng tay bạn bè
Bao nhiêu kỉ niệm ngày xưa
Nhớ đêm trăng đẹp đợi chờ đón đưa
Bóng đa vẫn rợp sân chùa

Đêm văn nghệ quê tôi

Ảnh minh họa

Đêm xuân nay gió vờn mưa bụi
Phía đình làng loa dục sáng đèn
Đêm văn nghệ : Mừng xuân-Mừng Đảng
Gợi biết bao kỉ niệm thân quen

Về Huế

Ảnh internet

Về Huế thăm lại Huế một chiều mưa
Xuôi ngược Hương Giang những con đò
Tha thướt Tràng Tiền soi bóng lặng
Văng vẳng Nam Ai…một giọng hò

Lặng lẽ

Ảnh minh họa


Anh đi lặng lẽ giữa Khe Sanh
Theo địa chỉ ngày xưa em viết
Lá thư cuối cùng trước ngày vĩnh biệt
Chiến dịch năm xưa khốc liệt vô cùng

Tâm nguyện

Năm ấy xa rồi – bốn mươi năm
Một ngày nắng đẹp sáng tươi trong
Đảng kết nạp tôi- thành viên mới
Như thể sinh tôi lại một lần

Thao thức

Ảnh minh họa

Đêm đến ngọt ru giấc trẻ thơ
Khao khát bên nhau buổi hẹn hò
Giây phút giao hoan bao đôi lứa
Ngọt lịm vầng trăng những ước mơ
Đêm đến với ta giờ nào nhỉ
Từ lúc khuya hay giữa canh ba
Thao thức những quên rồi lại nhớ
Nhắm mắt mà sao vẫn sáng òa !